Từ lúc người đi bỏ lại tôi
Câu thề năm cũ đã vỡ đôi
Vần thơ tha thiết không còn nữa
Tình nghĩa hôm nào đã phai phôi...
Con dốc chiều nay hun hút sâu
Đường về lê bước ... trái tim đau
Đồi thông buồn rũ chiều hoang vắng
Lạnh buốt tim lòng - anh ở đâu ???
Từ lúc anh đi bỏ lại đây
Hoa yêu đang độ nở chưa đầy
Gió làm tan tác... cành hoa rụng
Trụi lá trơ cành anh có hay ???
Cõi lòng tôi đó xác với xơ
Trái tim tan nát bỡi mong chờ
Tôi đau ...đau lắm nhiều trăn trở
Lệ nhỏ vương đầy mấy trang thơ .
........Uyên Phương 95......
Người đi bóng đã khuất xa mờ
Thôi còn gì nữa để mà mơ
Bao đêm thao thức lòng thương nhớ
Người ơi rõ thấu sao hững hờ ?
Tôi dệt tình tôi trên trang thơ
Dù biết người ta chẳng đợi chờ
Chẳng hiểu sao lòng tôi mãi nhớ
Hay là tại tôi quá ngu khờ ?
Ai biết cõi lòng nầy xác xơ ?
Không, không chỉ suy nghĩ vẫn vơ
Tự chuốc vào mình bao sầu khổ
Bỡi do tình ấy không bến bờ
Người đi cây lá cũng hoang sơ
Mây buồn bay lơ lững, dật dờ
Hoa sầu rũ cánh không thèm nỡ
Còn tôi như lạc lỏng bơ vơ
.......Lehong.......
No comments:
Post a Comment