Sunday, January 3, 2010

BỖNG MỘT NGÀY

Bỗng một ngày ta thấy mình trẻ lại
Tuổi thần tiên tôi mải mê cợt đùa
Đâu biết rằng cuộc sống lắm tranh đua
Phải đương đầu với bao nhiêu trắc trở

Cũng bởi dại khờ nên tôi trót lỡ
Yêu một người với tất cả trái tim
Thầm cám ơn nguyệt lão đã khéo tìm
Ban cho tôi một người yêu lý tưởng

Trớ trêu thay tôi chỉ hoài mơ tưởng
Người ta yêu đâu chỉ có riêng mình
Vội tin lời trao trọn cả niềm tin
Để giờ đây xót xa thuở ngần ấy

...... NESM.......

Bỗng một ngày tôi soi gương nhìn mặt
Thấy mình già đôi mắt đã mờ thâm
Mái đầu xanh nhuộm bạc bởi phong trần
Cuộc sống đó với bao phần trắc trở

Bỗng một ngày tôi mơ mình trẻ lại
Đựợc cưng chìu trong tay mẹ nâng niu
Theo bước cha dỏi bước sáng trưa chiều
Ôi hạnh phúc những ngày còn cha mẹ

Bỗng một ngày tôi thấy mình đã lớn
Tim rộn ràng ấp ủ bóng hình ai
Để nhớ nhung thương nhớ những đêm dài
Và trong mộng mơ ngày hạnh phúc

Nhưng trớ trêu chỉ là niềm tủi nhục
Người tôi yêu đã đến lúc xa tôi
Vì ngu khờ nên trót cả cuộc đời
Ôm ấp mãi tình người vong phụ

........Lehong........

No comments:

Post a Comment