Từ người ít ghé lại đây
Cho nên trang mạng mỗi ngày vắng hoe
Có chàng cờ quạt xum xoe
Cái tin dựng bảng tuyển thê rộn ràng
Chị em tụ tập xếp hàng
Mông bơm ngực độn cả làng nhốn nhao
Bởi vì chỉ tuyển gái bao
Công dung ngôn hạnh vất vào xó thôi
Lần này giở quẻ nữa rồi…
Tranh thủ qua mặt thiên lôi đến mời
Gái “Gin” chàng được mây hơi
Ải quan chàng khóc, cuối đời vẫn ham!
Làm ăn gì được mà tham
Mã phong chàng thượng, chàm dàm chết toi!
......VHC08 8.22.09
Lehong nhan sắc kém tươi
Có lẻ không đạt mẫu người Anh mong
Đừng mơ, đừng tưởng uổng công
Thế giang hết gái cũng không đến nàng
Em ơi đừng có khóc than
Cũng vì Em quá vội vàng cho nên
Cuôc đời cứ mãi lênh đênh
Âm thầm, lặng lẽ mang tên Lê Hồng
"OSIN" Anh chẳng tuyển luôn
Mặc cho em có cuốn cuồn van xin
Hồng mông cơ hội về mình
Nhưng Anh đã quyết không tin lời nàng
Đò Anh, Em muốn hóa giang
Rộng lòng niệm thứ hẹn nàng kiếp sau
>>>>Meilueih>>>>
Anh nói không sợ em đau !
Sao anh tệ bạc lòng nào chẳng thương
Thị trường là chổ bán buôn
Anh chưa trả giá vội chuồn vậy anh ?
Thấy em coi bộ khó ăn
Nên phải tìm cách vội vàng chê bay
Bảo là em chẳng bằng ai
Nói cho anh biết ! "Chúc Anh Đài" còn thua !
Ngày xưa tuyển chọn phải Vua
Chớ đâu có loại dư thừa như anh
Em nào là gái "lầu xanh"
Mà vội hấp tấp van xinh thương tình ?
Thà là em ở một mình
Những chàng "cơ hội" đáng khinh vô cùng
Đò anh em chẳng thèm giang
Cho anh qua lại la làng Trời ơi !
.......Lehong.......
Đợi đi Em
“ La làng” Em khéo nói chơi
Đò Anh chẳng đón, chẳng mời cũng đông
Nếu như Em muốn qua sông
Hãy cố ngồi đợi thuyền rồng nhà Vua
Đến khi qua hết bốn mùa
Nếu như không gặp đức Vua đừng buồn
Chừng đó Anh sẽ kêu xuồng
Đưa Em đi bán phấn hương giải sầu
Anh Đài, Em chẳng xứng đâu
So với Thị Nở còn lâu Em bằng
Quả nhiên Em rất khó ăn
Bởi vì cái tính như chằng đáng ghê
Lại thêm tướng tá bề xề
Đem về làm thiếp, làm thê chật nhà
Thôi thì đừng có kêu ca
Biết đâu có mấy ông già đói thương
.....Meilueih....
Dù không chờ được Quân Vương
Cũng không thèm ngó cái chàng bá vơ
Thôi anh yên phận chèo đò
Chớ đừng chống chế, so đo nọ nầy
Dù không là Chúc anh Đài
Đừng đem Thị Nở so bì nghen anh !
Em đâu là gái lầu xanh
Anh đòi đem bán ! _ Giận cành hông luôn !
Nếu anh mang máu thương buôn
Vợ, con anh đó sẵn xuồng chở đi
Bán vợ thì ở với Dì
Con kêu bằng Mẹ, khác chi đâu nà !
Còn em lỡ một kiếp hoa
Anh đừng giả bộ là nhà từ nhân
Dù ế cũng chẳng tới phần
Mấy lão già dịch, hết gân làm chồng
.......Lehong........
No comments:
Post a Comment