Sunday, January 3, 2010

TÌNH HẬN

"Ba đồng" một đóa hoa hồng
Sao anh không tặng như lòng em mơ ?
Khi yêu, tình quá nên thơ
Hết thương, sao vội hững hờ cùng em ?

Lúc xưa trễ hẹn anh đền
Nụ hồn nồng ấm, em quên giận hờn !
Bây chừ, em một thân đơn
Ai như bướm nọ, chập chờn trước hoa !

Còn đâu những lúc mặn mà
Dịu dàng lời ngọt, thiết tha gọi mời
Hồn em ngây ngất chơi vơi
Đi vào cõi mộng tuyệt vời thế nhân

Sáng, trưa đưa đón ân cần
Vắng em một buổi phân vân nghi ngờ
Nay thì anh quá thờ ơ
Gặp em sao lại giả vờ không quen ?

Đêm nay khơi lại tim đèn
Đốt thư, hình cũ chẳng thèm luyến lưu !
Ảnh tan trong khói bụi mù
Tro tàn khói lạnh, thiên thu hận người !

.......Lehong........

Còn gì để hận với thù
Tình duyên không trọn oán thù chi nhau ?
Được gì hay chỉ thêm đau
Giấc mộng xưa cũng phai màu thời gian

Người ơi tình đã lỡ làng
Hãy quên đi giấc mộng vàng bên nhau
Cùng lời thề ước dài lâu
Bên nhau suốt kiếp có đâu hỡi người ?????!!!!

Trách nhau chi nữa người ơi
Mai cũng đôi ngã xa xôi nghìn trùng
Sao không cười nói sau cùng
Trước sau tình cũng vỡ tung thật rồi

Gặp nhau lần cuối trong đời ...

chang biet minh dda viet gi ma

........NESM.....

Yêu nhau nhiều lắm mới hận thù !
Nghĩ lại do mình, bởi quá ngu?
Trao cả hương trinh, nên người phụ
Tàu bay chưa rớt, gã bung dù !

Nếu vậy, duyên tôi đã lỡ làng !
Tình yêu đành vỡ, mộng vàng tan
Lời thề ngày cũ, nay hết hạn
Hai đứa từ đây cách dậm ngàn

Có trách hay hờn cũng xa nhau
Em đi tìm kép, anh kiếm đào
Thế là tình vỡ thành mảnh vụn
Gặp chi lần cuối để thêm đau ? :

.......Lehong......

Anh oán hờn em dữ dằn quá đỗi
Em nghe mà nhức nhối cả ruột gan
Có chi đâu mà anh cứ phàn nàn
Chuyện chúng mình, trước sau cũng chia cách

Thà hôm nay em làm thân lữ khách
Anh lái đò ... đưa tiễn khách sang sông
Như bao lần anh có xót xa không ?
Hay cười tươi với những lần đưa tiễn

Em cũng thế đã hoàn thành vai diễn
Yêu một người, phụ người bước sang sông
Dẫu đớn đau mãi cào xé cõi lòng
Vẫn chấp nhận bởi "tình đẹp mới dang dỡ" ......

rũa dữ quá, em cong giò chạy thiệt à nhe

.......NESM......

Anh dỗi hờn, nhưng chưa lời quá đáng
Nhưng làm em, nhức nhối cả tâm can ?
Tình yêu em, anh trót lỡ đã mang
Nên đau khổ khi đôi mình xa cách

Dù hôm nay yêu thương , em rũ sạch
Em như người lữ khách sang sông
Bến đò xưa "anh lái" mãi chờ mong
Vì đưa "khách" cũng là lần sau cuối !

Em ra đi, chẳng còn gì tiếc nuối
Em yêu tôi, rồi phụ rẫy tình tôi ?
Mộng tương phùng là áng mây trôi
Tình đầu đẹp, nên em thay duyên mới ??

........Lehong......

No comments:

Post a Comment