Sunday, January 3, 2010

THƠ CHỌC PHÁ

Số kiếp em trời không cho hạnh phúc
Đang thắm nồng nỡ cắt đứt dây tơ
Để cho em tan tác trong mong chờ
Vùi nhớ thương chết dần theo năm tháng

........Stl_bươn....

Bởi lẻ em mang tâm hồn lãng man
Yêu nhiều người rồi mang dạ phụ phàng
Trời phạt hình... em số kiếp dở dang
Để ôm hận....gian nan đường tình ái

.......Lehong.....

Em đâu có phước được bao người mến
Mỉa mai chi ... thêm cay đắng miệng đời
Bởi ông Trời không cho em chung đôi
Với người yêu đầu, như lòng thầm ước

.....STl_bươn....

Đoạn tình yêu ...không có ngày chung cuộc
Dù trắng đêm ..em thắp đuốc tìm người
Nhưng số Trời.....em sống kiếp lẽ loi
Như thế đó...Tình đời nhiều cay đắng !

.......Lehong......

Những tưởng một mình đi trong đêm vắng
Nổi sợ nào để ta thất lạc nhau ?
Nỗi cô đơn đang khắc khoải lo âu
Người với người sao trở thành xa lạ ?

.......Stl_bươn.....

Khi tình yêu được đem ra lượng giá
Đem sang hèn để....mặc cả cùng nhau
Người có tiền....được đánh giá thật cao
Nên em ngại...sẽ xa nhau là phải !

Những mối tình...yêu nhau vì ngang trái
Bởi mẹ cha...hay em chê chán họ nghèo ?
Để bây giờ ...phải sống cảnh cheo leo
Trong đêm vắng...sợ..."ma trêu"..."quỉ chọc"

........Lehong.....

Có chi đâu người hăm he trêu chọc
Tôi yêu người với tất cả trái tim
Dẫu biết người không có một bạc kim
Tôi chẳng màng mà buông lơi tình ấy

Khi đang yêu ai không muốn giữ lấy ?
Người bên đời dù năm tháng phôi pha
Cho tim yêu không giây phút nhạt nhòa
Nhưng cuộc đời đâu được như ta muốn

...... stl_buon....

Do lẻ đó anh mang tâm phiền muộn
Sợ lòng người thường....mới chuộng....cũ vong
Rồi phụ anh...em sớm vội lấy chồng
Cho anh mãi chờ mong...trong tuyệt vọng !

Lời anh nói phải đâu là trêu chọc ?
Trên trần ai...bao kẻ khóc...người cười
Được sang giàu ...họ đổi giận làm vui
Khi nghèo khó...tình đời liền tráo trở

.........Lehong.....

Dù ngoài kia có muôn người tráo trở
Đừng để lòng nghĩ ngợi cho người thương
Đừng để anh mất đi sự tin tưởng
Rồi nhìn đời bằng đôi mắt hờn căm

Em từng bị bạn thân mình gạt gẫm
Anh biết không ? nó khó chịu cở nào
Bao buồn tủi hằng đêm cứ tuôn trào
Đành gạt lệ, gượng cười khi đối mặt

........Stl_buon.....

Trong lòng em còn vương nhiều thắc mắc
Khi bạn thân..vội trở mặt đổi thay ?
Và từng đêm ...giòng lệ thảm tuôn dài
Em đã hiểu ....tình đời là tráo trở

Cũng như anh....người thương chưa là vợ !
Họ có quyền lòng thay trắng đổi đen
Làm sao anh tránh khỏi sự hờn ghen
Nhiều lần bị phụ...không nghi ngờ sao được ?

.......Lehong.....

Dẫu đã không chung nhau lời nguyện ước
Nghi với ngờ có tác dụng chi đâu ?
Càng làm anh nặng gánh bao ưu sầu
Và oán trách, lòng người sao bạc bẽo

Em không trách cớ sự đời trớ trêu
Xót xa đau khi người không còn tin tưởng
Nghĩ rằng mình sẽ đem lòng ham muốn
Tới người, nhỏ mới cảm mến thầm thương

ahhhhhhhhh thiệt là chán mà

.........Si_buồn.....

Việc trên đời xãy ra nghiều tình huống
Thật yêu người...nhung mong muốn được đâu ?
Có người đau... để mắt lệ tuôn trào
Có kẻ hận...vì lòng người bạc bẽo !

Uổng công trình mấy năm ...lẽo đẽo
Vì người ta mà....chìu chuộng đủ điều
Nhưng dòng đời ...xãy ra cảnh trớ trêu
Vì danh lợi....tình yêu nàng phản bội

Vong phụ người xưa....nàng chọn theo người mới
Vì sang giàu..vì chức vị....bạc tiền
Kẽ lụy tình...tâm trí phải đảo điên
Như thế đó không trách phiền sao được ???

.......Lehong......

No comments:

Post a Comment