Monday, January 4, 2010

NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM

Tình chúng mình như chiếc lá mùa đông
Sẽ tàn tạ đi khi mùa Xuân đến
Để trong em mùa Hạ bao luyến mến
Rồi thu về ... tình rũ cánh vàng bay

Mộng chưa tròn tay lạc mất bàn tay
Để trong nhau dĩ vãng buồn hiu hắt
Hỡi anh yêu, tình đâu là chân thật
Mà đời mãi gọi người tình trăm năm

.......NE SM.....

Bởi yêu ai với mối tình câm lặng
Tay đan tay , chưa dám ngỏ lời yêu
Nhìn em vui, lòng anh xót xa nhiều
Đâu có hiểu, em yêu hay đùa cợt ?

Anh dìu em trong mưa Đông lất phất
Đến Xuân sang, tình nhạt nét bờ môi
Khi Hạ về, em đã bước đi rồi
Để Thu đến, tim lòng anh thổn thức !

.....Lehong.....

Tình yêu nào em cứ ngỡ rất thực
Sẽ không nhạt màu theo ngày tháng trôi
Sẽ đơm hoa kết trái lộc đâm chồi
Sẽ tay trong tay ta cùng nhau bước

Và anh đã nỡ đành lòng bội ước
Để trong em quanh năm màu úa tàn
Cũng nơi này, lần đầu em gặp anh
Trao vần thơ, để rồi thương và nhớ

.......NESM.....

Lần đầu gặp, em nhìn anh mắc cỡ !
Trao tình thơ, ai bở ngỡ thẹn thuồng ?
Nay câu thề, em nỡ bội ước vong ?
Và lời hứa, nhạt nhòa theo năm tháng !

Bước vào đời, ta nghĩ mình là bạn
Đâu ngờ tình, sớm nẩy lộc, đâm chồi ?
Tay trong tay, còn kỷ niệm người ơi !
Hảy vui sống, với ước mơ sau cuối !

.......Lehong.....

Trái tim ơi còn chi mi chờ đợi
Ngay buổi đầu đã trót thua người ta
Nhìn người ta tha thiết dáng kiêu sa
Đi bên anh, mi còn chi lưu luyến

Trái tim ơi âu cũng là định mệnh
Hãy chấp nhận với những gì sẵn bày
Đừng cứng đầu rồi chuốc lấy đắng cay
Mà tình yêu không còn ý nghĩa đẹp p:

......NE SM......

Mới gặp nhau, trông thấy em khép nép
Dáng ngại ngần, như tránh né gần anh ?
Anh ngỡ rằng, tình : Sợi chỉ mong anh
Tim chung nhịp! âu cũng là mệnh số !

Lần đầu yêu, nhưng thấy sao trắc trở
Khi tự mình, so sánh với người ta !
Họ sang giàu, sống nơi chố phồn hoa
Em chung bước : nên tôi đà vỡ mộng

.........Lehong.......

No comments:

Post a Comment