Saturday, January 2, 2010

LÃO ĐƯA ĐÒ

Suốt ngày, lão mệt nhọc đưa đò
Đêm về nằm ngủ, ngáy pho pho
Mơ màng, bỗng vợ thúc cùi chõ
Bài trả chưa xong, sao giả đò ?

Mặc cho bà nhéo, ổng ù ơ
Ông chân co rút, bả kéo giò
"Bà ơi tôi mệt đừng làm khó"
"Dưởng sức xong rồi tôi sẽ cho"!

Tỉnh giấc canh ba, ông lò mò
"Bây giờ thì bà khỏi có lo
Bài học vỡ lòng, giờ tôi trả
Bà chỉ cần nghe, khỏi có dò"

Bài ông nhuần nhuyển quá đi thôi !
Nghe êm con ráy, nhưng "mệt rồi"
Thôi giờ tôi, ông cùng ngơi nghĩ
Ru giấc tình nồng, chớ lôi thôi!

......Lehong......

Kỳ nầy là đợt kiểm tra hai
Trang giữa bên trong ông học hoài
Vì đó là phần bài cơ bản
Ông mà lạng quạng ắc rơi đài !

Bước đầu bà hỏi "Một cộng hai
Thêm ba trừ bốn tính mổi ngày?
Ơ kìa ! sao ông lại ú ớ?
Lấp vấp, ù ơ chẳng đáp ngay ?

Ông than :"đầu óc tôi lẫn rồi"
Để tôi ngẫm nghĩ lại cái coi ?
Ờ ờ ! nhẩm tính "sáu trừ bốn"
Còn hai tôi trả để đòi hoài !

Bà đòi thêm nữa thì chết tôi
Cộng hoài trừ mãi chắc tiêu đời
Xin tha cho đổi môn học khác
Thương tình bà thoả thuận dùm tôi

......Lehong......

Bây giờ đến lượt kiểm tra ba
Phần nầy, về cơ thể người ta
Biết là thân thể, ba bộ phận
Cái nào quan trọng nhất trong ta ?

Ông nói : "Phần mình vẫn trội hơn
Có núi, có sông, cỏ xanh rờn
Bao quanh thung lủng còn thêm suối
Róc rách khe kia, chảy từng cơn"

Dạo chơi, thấy cảnh đẹp hữu tình
Nhưng chợt sao ông lại làm thinh ?
Ông bảo " Thiên nhiên đầy nguy hiểm
Bên trong sợ thú dữ rập rình "

"Ngán quá ! Bà cho tôi thối lui"
Đường vào trong đó qúa tối thui
Mấy lần vấp ngã, sùi bọt mép
Vào thêm lần nữa, chác chết tui "!

Nhưng bà nhất định chả dung tha
Lội vào cho biết cái thân già?
Lâu nay sung sức, làm hăng quá?
Nhất quyết phen nầy, phải kiểm tra

......Lehong.....

Đêm nay uống rượu, lão say nhừ !
Nghiêng qua, ngã lại, đã ngất ngư
Nhưng mà, lão vẫn còn muốn thử
Bà chẳng chìu ông, nên không ừ

Ác thay! lão thái mái rờ mò
"Lâu lâu Ông để tôi tự do"
Nghĩ lại, gia cảnh mình còn khó
Sanh con nhiều qúa, làm sao lo ?

Bởi vì ,ta chỉ có con đò !
Nhiều khi cơm thiếu, độn bo bo
Tội nghiệp, mấy đứa con còn nhỏ
Tương lai, của chúng thật tối mò

Nhưng lão cự nự, bảo phải cho !
Lão bà nhất định, khép hai giò
Ông đành uất hận ôm thằng nhỏ
Ôm bà, nằm ngũ ngáy pho pho !

.............Lehong.............

No comments:

Post a Comment