Lâu lâu lạc bước chốn vườn yêu
Coi thử thư sinh ghẹo mấy kiều
Dè đâu âm thịnh dương suy quá
Ướm hỏi bác Hồng đã liêu xiêu?
Ghẹo gái mà sao chẳng biết chiêu
Cần chi phải nói những yêu chiều
Bác cứ nghe em ngày chủ nhật
Chở nàng dạo phố chén bún riêu
Mấy nàng có lúc tưởng như kiêu
Bác cứ mời đi dẫu có liều
Đầu u trán mẻ ăn thua đủ
Biết đâu như thế lại được yêu
.......Takechi.....
Mấy ngày thanh thản để chơi diều
Mầy Kiều trốn chạy đâu mất tiêu
Không lẻ còn nhỏ mà chết yểu ???
Vườn cũ vắng em bớt nhộn nhiều !
Trên cành nhảy nhót mấy chằng hiu
Mấy ả Mèo hoang chui trong lều
Trên giường trơ ra còn manh chiếu
Còn lại mình ên có Ylieu !
Thì ra mấy ả đớp bún riêu
Chạy ra trốn biệt ở lái Thiêu
Mấy ả ngồi ăn bày nhiếu kiểu
Có nàng như Hổ, kẻ như Miêu
Quả nhiên mấy ả tránh Y lieu
Bỏ hắn một mình lại buồn thiu
Sợ bị Hồng ta theo bám víu
Tháng nầy sẽ không đủ tiền tiêu ?
Đền chiều cái bụng đã ăn nhiều
Bèn gọi chủ nhà ra tính "Bill"
Lỡ ăn nhiều quá tiền đã thiếu
Đành ở lại đây để làm Kiều !
.....Lehong.....
No comments:
Post a Comment