Như thế từ đây cách biệt rồi
Theo chồng lưu lạc chốn xa xôi
Trùng dương cách trở lòng đau xót
Nhớ em dõi mắt cuối chân trời
Em đã đi và đi thật xa
Chẳng gì lưu luyến chốn quê nhà
Thương cha nhớ mẹ dành riêng đó
Bên chồng êm ấm bỏ quê cha ?
Em tiếc làm gì tuổi ngày xuân
Yêu thương nuối tiếc chỉ thêm buồn
Bây giờ em thật là hạnh phúc
Con dại chồng hiền thỏa ước mong
Mẹ ba không trách giận gì em
Em lỗi lầm chi Người phải buồn ?
Hôn nhân là chuyện bao người muốn
Gái ngoan xuất giá phải theo chồng
.......Lehong......
No comments:
Post a Comment