Cuối đường ngỡ lối đi chung
Cơ hồ chân bước mông lung mịt mờ
Còn đâu chung một vần thơ
Tình nay đã hết , duyên tơ đã chùng
Tình như mây khói mịt mùng
Tình như sương mỏng ngại ngùng nắng mai
Hoàng hôn đêm xuống thật dài
Nén lòng để nỗi bi ai lắng chìm
Cuối trời mây vẫn trôi tìm
Theo cơn gió lạ về miền xa xăm
Đàn ai trổi khúc trăm năm
Nghe chừng lỗi nhịp thì thầm cõi nao
Thoáng trong nuối tiếc nghẹn ngào
Chuỗi ngày thương nhớ , nao nao trong lòng
Tình thơ thoáng chốc đã xong
Hanh hao kỷ niệm , lệ lòng ai hay?
Giận đời nếm chút men cay
Chiều buông hồn tỉnh , thơ say lạc vần...!
.....Sương Sương....
Rượu hồng mới nhấp đã lâng
Duyên ta sớm chịu số phần đắng cay
Chung đường nay phải rẽ hai
Hỏi người trong cuộc mấy ai không buốn ?
Tình ta mong mảnh như sương
Nắng lên tan vỡ, mưa tuôn rã rời
Cuộc đời như áng mây trôi
Nay đây mai đó phương trời mù xa !
Nơi đâu là bến là nhà
Cho ta ghé lại tạm qua tháng ngày ?
Đàn ai vọng khúc bi ai
Thương thân cô lẻ dặm dài đơn côi !
Hằng ơi chị ở đâu rồi
Sao không lộ diện chứng soi tình nầy ?
Em đâu còn tôi ở đây ?
Cố nhân người hởi u hoài riêng tôi !
Rượu tình giờ đã mềm môi
Một lần gặp lại muôn đời cách xa
.......Lehong.......
No comments:
Post a Comment