Tuesday, December 29, 2009

CÂY CẦU DỪA

Cây cầu dừa bắt ngang con rạch nhỏ
Mỗi khi đến trường...anh thường đón và đưa
Nắm tay em...anh dắt qua cầu dừa
Em thích thú...cũng vừa lo vừa sợ

Lần đầu tiên...cầm tay anh em mắc cở
Sợ người ta nhìn thấy sẽ nghi ngờ
Sợ lòng em sẽ bối rối ngẩn ngơ
Rồi vương vấn....tuổi thơ mang sầu khổ

Nhưng tình yêu ...anh chưa lần thố lộ
Em đã ra thành...quen phố,...bỏ quê
Để từ đây trên những lúc đi về
Cây cầu dừa....một mình anh lẻ bóng

........Lehong.......

Kể từ ngày em lên thành thị sống
Thân gái một mình giữa chốn phồn hoa
Biết bao người miệng lưởi lắm điêu ngoa
Và em đã mềm lòng mất suy nghĩ

Em bây giờ chân mòn mõi bước đi
Biết tìm đâu để nghĩ chân nương náu
Em bây giờ cắn môi bật tung máu
Xấu hổ nhìn quê cũ ngấn lệ dài

Cây cầu dừa biết còn đó ngày mai ?
Cho em đây được nhìn cho tận mắt
Dẫu biết rằng không còn đó dìu dắt
Bàn chân đơn run rẩy bước một lần

.>>>>>.NESM.>>>>>

Nơi thành đô... mấy phen em lận đận
Vời cuộc đời....luôn lừa lận bon chen
Người chán chê...gái quê phận thấp hèn
Chẳng xứng đáng.. làm quen nơi sang cả

Chung quanh em ..toàn những người xa lạ
Sống với nhau... chẳng có chút tình người
Em khổ đau... nhìn thấy họ cười vui
Em chán nản.... bởi tình đởi tráo trở

Đặt chân về quê... mà lòng trăn trở
Người năm xưa ...còn đó đứng đợi chờ ?
Cây cầu dừa.... ghi kỷ niệm ngày xưa thơ
Giờ đã mất... thay bằng cây cầu ván

........Lehong........

Cây cầu dừa thay bằng cầu ván
Người xưa giờ đang êm ấm bên ai
Bước chân đơn miệt mõi trên đường dài
Nghĩ tương lai lệ rưng rưng nước mắt

Nỗi uất hận nặng trĩu lòng se thắt
Bỡi ngày xưa ham sống nơi kinh thành
Ngỡ rằng mình cố gắng sẽ nên thân
Nào ngờ đâu em tự hũy đời mình

Em đã sai và đánh mất mối tình
Mà ngày xưa em nào đâu hay biết
Chừ giờ đây luơng tâm đang cào xiết
Chữ nợ duyên em nghe tê tái buồn

>>>>NESM>>>>>

Chuyện đã qua nhắc chi thêm phiền muôn
Vì tình đời ...thường mới chuộng... cũ vong
Người năm xưa ...chưa lần tỏ tơ lòng
Em không biết !...phải đâu em phụ rảy ?

Tình đã mất... là xa nhau mãi mãi
Chữ tương phùng ...xin hẹn kiếp mai sau
Thương nhớ chi cảnh cũ....lệ tuôn trào
Gặp lại nhau... cho lòng đau quặn thắt

Nhìn thấy em... lệ rưng rưng khóe mắt
Lòng của anh.... cũng se thắt niếm đau
Bóng hình em ...lần khuất bước qua cầu
Tay che nón....gục đầu chân lũi bước

........Lehong.........

Cuộc tinh ta em là người phụ trước
Mà anh yêu nơi chốn cũ còn chờ
Dẫu thuyền tình đã trôi dạt bến mơ
Trông mong chi để rồi buồn và nhớ

Anh đã thấy em nay không còn nhỏ
Và tình duyên đã lận đận bao lần
Tìm một người để trọn kiếp chung thân
Nhưng phải chăng với em không còn nữa

Cây cầu dừa đã bị gãy sau trận mưa
Chân trở về ngỡ ngàng con sông cũ
Anh còn đó với tháng ngày lam lũ
Hay đã xa từ khi em đổi dời

>>>>>Hatmuatim>>>>>

Anh còn đây... bến xưa còn chờ đợi
Biết rồi em... sẽ chùn gối quay về
Trở về đây.. nơi xóm cũ miền quê
Con sông nhỏ với trăng thề năm cũ

Khi em đi ...cũng vào mùa nước lũ
Cây cầu dừa ..bị nước cuốn trôi đi
Cuộc tình ta ..còn lại được những gì ?
khi em ...anh ...phân ly vì tình lỡ

Anh biết em ...không ngập ngừng... bở ngỡ
Như năm xưa ...còn nhỏ được anh dìu
Kỷ niệm nào ...nhắc lại những dấu yêu
Trên cầu ván... ta dìu nhau em nhé !

.......Lehong........

Mặc người đời có buông lời khinh rẽ
Anh vẫn cùng em trọn bước độc hành ?
Dám không màng miệt thị thế gian ?
Vạn cay đắng anh thề không thay đổi

Đã biết em ngay buổi đầu gian dối
Anh hởi anh còn chờ đợi làm gì ?
Đáng gì mà anh lưu luyến thêm chi
Để thành đô em nghẹn ngào thương xót

Cây cầu dừa năm cũ tiếng chim hót
Vắng lặng rồi từ giây phút em đi
Giàn hoa leo héo úa buổi phân kỳ
Thì ngày tương phùng còn xa vời lắm

>>>>>Hatmuatim>>>>>

Em hỏi chi những điều nghe buồn thảm
Anh biết em ...đâu mang dạ phủ phàng
Quên cầu dừa thuở nọ dưới đêm trăng
Hai mái đầu xanh....trăng soi dìu bước

Có phải anh.... với một đời vô phúc
Em ra đi lòng chẳng chút vấn vương
Vì đam mê... nơi đô thị phố phường
Bỏ anh lại ...với yêu thương nuối tiếc

Trách hờn em... để lòng thêm tội nhgiệp
Thương cho em ...nay phải kiếp độc hành
Vạn đắng cay... em hảy cố cùng anh
Trên đương đời.. ta dìu nhau sóng bước

.......Lehong........

Chẳng phải anh là người tình vô phúc
Lỗi bởi em không xứng nữa bên người
Không còn là tuổi ngọc ngát hương tươi
Nên em đành phải quay lưng ngoãnh mặt

Cửa tương lai đang gọi mời trước mắt
Tội tình chi ôm ấp tình đã cũ
Em giờ đây như đóa hoa tàn rũ
Nhan sắc phai nhòa nhũng tháng ngày qua

Hảy xem ta như chưa hề của ta
Và vĩnh viễn chưa một lần quen biết
Cây cầu dừa cũng chưa từng tha thiết
Chốn thành đô chân rạo rực sắc hồng

>>>>Hatmuatim>>>>>

Tình của anh đành mang sầu tuyệt vọng
Chắc vì anh không xứng đáng là chồng
Không đúng là hình ảnh em ước mong
Nên em ngoảnh mặt như không nhìn thấy ?

Nơi thành đô vinh hoa còn réo gọi
Miền quê nghèo sao giữ được chân em
Nên sắc hoa dù có lúc phai tàn
Trang điểm lại cũng là hoa hương sắc

Kỷ niệm xưa giờ thôi em bỏ mặc
Còn anh về gom nhặt những dấu yêu
Cho trôi theo dòng nước lũ muôn chiều
Chỉ mình anh đìu hiu nơi thôn vắng

........Lehong........

No comments:

Post a Comment