Anh đã hết yêu em rồi, hay vẫn ???
Hơn ngàn lần em lẩn thẩn, đắn đo...
Đâu rồi, hạnh phúc anh cho...
Đâu rồi cái thuở anh chăm, anh chìu...
Dầu tuổi lớn tháng ngày chồng chất
Em cứ chờ tiếng ngọt đầu môi
Dẫu lời gian giối mà thôi
Em cần- em muốn- em vui phận mình
Mãi hoài anh cứ làm thinh...
Ra vô lặng lẽ, một mình buồn tênh
Tuổi đời dù có mông mênh
Tủi hờn chan lấp thênh thênh sông Tiền...
......Thục Như......
TỨ ĐỨC, TAM TÙNG
Tình dành em triền miên, vô tận
Cờ do đâu em giận, em hờn
Rồi lòng vướng phải phân vân
Để hồn ngơ ngẩn, tâm thần chẳng yên ?
Anh nào muốn em phiền sầu muộn
Chỉ mong em luôn nở nụ cười
Trông em như thuở đôi mươi
Ngày nao ước hẹn một đời bên nhau
Lời đoan thê trăng sao minh chứng
Anh vẫn tròn bổn phận người chồng
Đôi ta tình thắm, duyên nồng
Vì sao em lại mênh mông nỗi buồn ?
Thôi em nhé hảy luôn tin tưởng
Dẫu tuổi đời đã luống ngũ tuần
Anh nguyền tròn chữ thủy chung
"Chính chuyên, tứ đức, tam tùng" cùng em
.......Lehong.......
No comments:
Post a Comment