YÊU ANH LẮM
Dĩ vãng mờ nhạt ...tựa mây trôi
Còn có gì đâu hỡi 1 thời
Đôi đường bước đi trong nắng ấm
Một người lầm lũi một lệ rơi
Chân thật lòng em yêu anh lắm
Nhưng kiếp con người ,,,cứ trở trăn
Chia tay ....dẫu còn bao vương vấn
Biết có khi nào ....mưa lại thăm ?
......Diêu Linh......
Đã thương sao lòng lại ngại ngần
Hồn còn khắc khoải những bâng khuâng
Thật yêu bày tỏ đừng dấu kín
Sao đành ôm mãi khối tình câm ?
Em nói ra đi chỉ một lời
Chớ để âm thầm nhỏ lệ rơi
Em đừng tiếc nuối tình không trọn
Dĩ vãng đau lòng _ Hãy quên thôi !
........LEHONG........
No comments:
Post a Comment