Wednesday, November 7, 2012

TÀN MỘNG

TÀN MỘNG Giấc mộng thật êm bóng dáng người Nhẹ nhàng khẽ nói, hãy cười tươi Đừng mang trong dạ tình năm cũ Chớ ủ trong tâm chuyện đã rời Vương vấn chi nữa thêm chật lối Luyến lưu mà chi hãy buông trôi Phần duyên hai đứa gìơ hai ngả Cách trở âm dương đã định rồi Cách trở âm dương đã định rồi Thả đi, thả nhé hãy buông lơi Đường đời vẫn đẹp, đưa chân tới Cuộc sống còn tươi, chớ để trôi Hạnh phúc không chờ nên hướng tới Yêu thương chẳng đợi bước đi thôi Vọng vang đâu đây hồi chuông đổ Giấc mộng vừa tan khuất bóng người Mua-Thu BẾN CŨ NGƯỜI XƯA Tim mãi in sâu một bóng người Nụ cười xinh xắn tưa hoa tươi Mà khi chợt thấy lòng rung động Thoáng thấy tay chân ngỡ rụng rời Con nước bềnh bồng chầm chậm chảy Thuyền tình hời hợt hững hờ trôi Thế nên hai đứa hoài xa cách Nguyệt Lão xe tơ lộn mối rồi Nguyệt Lão xe tơ lộn mối rồi Mỗi ngày tình cảm một thêm lơi Đời em khổ sở thân lưu lạc Còn tớ đau buồn kiếp nổi trôi Kiếp trước đôi ta không vướng nợ Kiếp nầy hai đứa phải lìa thôi Đò xưa cô gái lìa xa xứ Bến vắng đìu hiu thiếu một người .....LEHONG.....

No comments:

Post a Comment